Tiếng gió vẫn thoảng vi vu bên tai, tiếng chim ngọt ngào chưa dứt, nắng ấm như vừa mới ghé qua cửa phòng. Màn đêm đã buông xuống thật rồi, em cứ ngỡ như mới đây anh à! đêm về nhanh quá, lòng em bâng khuang bao phiền muộn, bao suy tư. Mọi thứ vẫn cứ trôi đi, lặng lẽ, ngày qua ngày. Chắc chỉ có lòng em, riêng em mới hiểu được sự cô đơn ấy. Đã mấy ngày qua, chẳng một tin nhắn, chẳng lời hỏi thăm… sự hiu quạnh tràn về quanh căn phòng nhỏ bé. Có em, lẻ loi, âm thầm và chờ đợi.
Ta giận nhau bao lâu? chỉ mới ba ngày. Mà lòng em cứ ngỡ một tháng rồi, em chưa gặp anh. Sao lúc này thời gian em trôi nhanh quá. Ước gì em là chiếc hồ, em sẽ trở lại thời gian ngày hôm ấy. Em sẽ chẳng vội giận hờn, chẳng vội quay đi. Xin thời gian hãy cho em lại, lúc ấy… một chút thôi, để em có thể nói rằng:”em xin lỗi”. Nhưng thời gian đã qua mất, giờ em đã thấy hối hận.
Nếu thời gian hôm ấy… lặp lại, anh sẽ không giận em chứ? em muốn nhắn tin cho anh lúc này. Nhưng rồi lại vội xóa, anh chắc cũng đang giận em. Em ngồi lặng yên bên ô cửa như đang mong chờ hình bóng ai. Nếu em thấy anh, có lẽ em sẽ vui phát khóc, chạy đến ôm anh thật chặt. Nhưng đêm đã buông xuống, phố đã lên đèn, nhưng anh không đến. Lòng em nặng trĩu một nỗi buồn, một niềm hy vọng mong manh, nhỏ bé.
Em lang thang, trên phố một mình, trời se lạnh, sương ướt đẫm đôi vai. Nếu anh bên em lúc này, em sẽ cảm thấy ấm lòng. Nhưng, không… anh không có đây. Nhìn quanh như em muốn tìm kiếm, muốn tìm chút bất ngờ khi anh nhẹ ôm em từ phía sau. Giờ thì em đã chẳng thấy, hình bóng anh vụt mất trong tâm trí em. Em đã can đảm nói hết với anh về lòng em. Nhưng rồi, em nhận lại là sự im lặng, là những tin nhắn không hồi âm. Lúc này, em đang rất nhớ anh.
Hình bóng anh như hiện trên phố, đó là anh, em không biết là mơ hay thật. Nhưng… nụ cười ấy chưa nở trên môi được lâu thì lại tàn. Đúng là anh thật rồi, anh cũng đang trên phố, nhưng… anh và em hai con đường. Em lẻ loi bước đi trong sự cô đơn. Anh… hạnh phúc bên con đường khác, bên người khác mà không phải là em. Nước mắt em lăn trên khóe mắt mà lòng chẳng nói thành lời. Đúng… đó là anh, nhưng giờ em là ai? đắng lòng, ngậm ngùi nhìn anh vui bên người, em lặng nhìn từ phía sau… chợt, em trở thành người thứ ba…
Phố vẫn đông người qua lại, ở hàng ghế đá có ai lẻ loi khóc trong lặng câm. Phố vẫn ánh đèn vàng nhưng chẳng soi sáng được tâm hồn của em. Thời gian ơi! sao vô tâm với em như vậy? thời gian vẫn cứ trôi, dòng người vẫn cứ qua lại, có ai hay lòng anh thay đổi, để em xót xa, cay đắng. Hạnh phúc vỡ mất rồi, thời gian dài nay chỉ còn là quá khứ trong đêm. Nếu như được quay lại ngày hôm ấy, em sẽ nói với anh rằng:”Em yêu anh”.
Và, như ta chưa từng giận nhau… anh nhé !
Hà Vy ST
No comments:
Post a Comment