Tuesday, October 13, 2015

MỆT MỎI ĐỂ CÓ THỂ QUÊN ĐƯỢC ANH

Phải chăng thời gian chẳng bao giờ có thể xóa nhòa hết những kỉ niệm mà hôm qua ta vẫn còn mặn nồng, phải chăng em vẫn cứ hy vọng, hy vọng hóa vô vọng trong thương đau… Anh biết không, mỗi sáng thức dậy là một ngày dài đối với em… đến giờ em vẫn không hiểu tại sao lại như vậy, em không thể hiểu nổi bản thân mình, không hiểu nổi cảm xúc của mình và cũng không hiểu nổi tại sao em vẫn hy vọng… hy vọng anh về!

Em đã không đủ can đảm để click delete những bức ảnh, hay gom những món quà vớ vẩn xuống kho, thậm chí không thể xóa đi dù chỉ là một tin nhắn.

Dường như em vẫn không thể nào có khái niệm “chỉ là bạn bè” với anh được, vì  hình như một phần trong em vẫn luôn có anh.

Em vẫn online hằng ngày như một thói quen, em thường nghĩ rằng bất kể là còn yêu anh hay không, bất kể rằng có gặp anh hay không thì cũng đâu việc gì mà phải đóng nick…

Em biết nhiều khi đó chỉ là ngụy biện cho thói quen, cho nỗi nhớ, cho sự hy vọng khắc khoải của bản thân, nhưng em vẫn không thể nào dừng hẳn những chờ mong

em-met-moi-de-co-the-quen-duoc-anh MỆT MỎI ĐỂ CÓ THỂ QUÊN ĐƯỢC ANH em met moi de co the quen duoc anh

 

Xa nhau một thời gian,quá dài cho những nỗi nhớ và quá ngắn để có thể quên đi…

Em cố gắng không chen chân vào bất cứ diễn biến cuộc sống nào có anh trong đó. Nhưng vẫn không ngăn được mình chạy đến những quán ngày xưa, những góc phố ngày xưa bóng anh thấp thoáng, cái dáng gầy gầy ấy ngày xưa vẫn hay chở em loăng quăng mỗi buổi chiều giờ xa quá.

Vách ngăn bờ kính mờ….vài mét đường quốc lộ và… một khoảng cách trái tim không gì cứu vãn được.

Rất nhẹ nhàng để kết thúc một mối quan hệ dù biết rằng sau chuỗi ngày nhẹ nhàng đó là những chuỗi ngày sóng gió thật sự.

em-met-moi-de-co-the-quen-duoc-anh.2 MỆT MỎI ĐỂ CÓ THỂ QUÊN ĐƯỢC ANH em met moi de co the quen duoc anh

 

Anh này…

Em sẽ thôi không mong những giấc mơ bên anh nữa, em tin thế giới này sẽ có người nào đó, đứng đợi anh ở một nơi nào đó, và đợi những giấc mơ trọn vẹn bên anh. Họ sẽ thay em yêu anh, thương anh, bên anh và hy vọng nơi anh nhiều hơn em đã từng hy vọng.

Phải chăng thời gian chẳng bao giờ có thế xóa nhòa hết những kì niệm mà hôm qua ta vẫn còn mặn nồng, phải chăng em vẫn cứ hy vọng, hy vọng hóa vô vọng trong thương đau…

Anh biết không, mỗi sáng thức dậy là một ngày dài đối với em… đến giờ em vẫn không hiểu tại sao lại như vậy, em không thể hiểu nổi bản thân mình, không hiểu nổi cảm xúc của mình và cũng không hiểu nổi tại sao em vẫn hy vọng… hy vọng anh về!
“Đông về, anh đi, gió đến… em như không còn biết thương biết mến, không còn đi đến những phố xưa ta hẹn hò, không còn những lần chuyện trò thâu đêm, không còn êm đềm những giấc mơ có anh nữa, không còn buông xuôi mỗi tối bên thềm và không còn yếu mềm như xưa. Càng hy vọng nhiều càng đớn đau nhiều… em chỉ dám hy vọng một điều, nếu còn những buổi chiều tháng mười một như xưa thì em sẽ chỉ lưa thưa những nỗi buồn và khơi nguồn yêu thương phảng phất như anh – như tình yêu của anh. Anh à! Em vẫn hy vọng, hy vọng vào một tương lai tốt đẹp như những ngày em bên anh”.

Gia Hân



from WordPress http://ift.tt/1REPYhl
via IFTTT

No comments:

Post a Comment